Bạn đã bao giờ trải nghiệm cảm giác chiếc flagship đắt tiền của mình bỗng nhiên nóng rực lên chỉ sau vài phút tải dữ liệu tốc độ cao? Nguyên nhân lớn nhất không nằm ở vi xử lý hay game đồ họa nặng, mà đến từ công nghệ kết nối siêu tần. Dù mang lại tốc độ truyền tải vượt trội, kết nối 5G mmWave lại đang tạo ra một thách thức nhiệt lượng khổng lồ cho các nhà sản xuất phần cứng di động hiện nay.
Khác với băng tần Sub-6GHz truyền thống có khả năng đâm xuyên tốt, mmWave sử dụng các tần số cực cao (thường từ 24GHz đến 40GHz). Ở dải tần này, bước sóng chỉ tính bằng milimét và bị cản trở bởi hầu hết mọi vật cản, thậm chí là không khí, mưa hoặc chính bàn tay người dùng. Để duy trì kết nối ổn định, các mô-đun ăng-ten bên trong máy phải liên tục phát ra công suất tối đa.
Quá trình khuếch đại tín hiệu ở tần số cực cao này tiêu tốn năng lượng gấp nhiều lần so với các thế hệ mạng trước đó.
Để khắc phục nhược điểm tầm phủ sóng ngắn, mạng 5G mmWave bắt buộc phải sử dụng kỹ thuật định hình chùm sóng (Beamforming). Smartphone của bạn phải định vị trạm phát sóng gần nhất và tập trung năng lượng để hướng chùm tín hiệu về phía đó.
Trào lưu thiết kế điện thoại ngày càng mỏng nhẹ với khả năng kháng nước (chuẩn IP68) đã vô tình biến thân máy thành một lớp vỏ kín. Không giống như máy tính có quạt tản nhiệt, điện thoại hoàn toàn phụ thuộc vào tản nhiệt thụ động. Khi hệ thống ăng-ten mmWave tỏa nhiệt, lượng nhiệt này bị giữ lại bên trong và truyền trực tiếp ra mặt lưng hoặc màn hình, tạo cảm giác nóng rát tay khi cầm nắm.
Hơn nữa, khi nhiệt độ tăng cao, các thuật toán bảo vệ hệ thống sẽ tự động giảm xung nhịp vi xử lý hoặc thậm chí ngắt kết nối mmWave để chuyển về Sub-6GHz nhằm hạ nhiệt, vô tình làm mất đi ưu thế tốc độ ban đầu.
Bạn đã từng gặp tình trạng điện thoại bị nóng bừng khi sử dụng mạng 5G tốc độ cao chưa? Hãy chia sẻ trải nghiệm của bạn ở phần bình luận bên dưới nhé!









